Schlitzie còn được biết đến với biệt danh Cô Gái Khỉ hay Người Aztec rốt cuộc. ngoại giả ông cũng được gọi bằng cái tên đơn giản hơn là dị nhân Đầu Nhỏ. Vào những năm 1900, Schlitzie là một trong những ngôi sao sáng của đoàn xiếc quái đản, đến năm 1932, sau khi dự vào bộ phim điện ảnh Freaks, độ lừng danh của Schlitzie càng tăng lên gấp bội.
Schlitzie sinh vào khoảng năm 1901 tại khu Bronx, New York. Không ai rõ tên thật của ông là Simon Metz hay Shlitze Surtees vì ông đã từng bị chuyển qua nhiều gia đình khác nhau nhận nuôi, rốt cuộc cơ duyên lại cho ông gắn kết cuộc đời với những show diễn quái dị.
Schlitzie bước chân vào gánh xiếc nhờ vào ngoại hình dị thường với chiếc đầu nhỏ xíu do dị tật mang tên microcephaly. Tuy đã là một thanh niên trưởng thành nhưng Schlitzie hành xử chẳng khác gì một đứa bé 4 tuổi và chỉ có thể nói được một đôi câu đối thoại ngắn.
Khi lên sàn diễn biểu diễn, Schlitzie luôn mang tạo hình đặc biệt với túm tóc nhỏ được buộc trên đỉnh đầu, mặc váy hoa, chính vì thế ông mới có tên là Cô Gái Khỉ. Cũng có người nói bản thân Schlitzie thích được mặc váy hơn vì ông chẳng thể kiểm soát việc đi vệ sinh nên như vậy sẽ giúp người trông nom ông thay tã, thu dọn dễ dàng hơn.
Đến năm 1932, Schlitzie bỗng vụt sáng thành một danh tiếng lớn của màn bạc nhờ tham gia vào một bộ phim kể về cuộc sống tại gánh xiếc mang tên Freaks. Cho đến nay, Freaks vẫn là một bộ phim đặc biệt được nhiều người biết đến vì có sự tham gia của khá nhiều dị nhân sáng giá của rạp xiếc lúc bấy giờ.
Với sự vô tư hồn nhiên, lúc nào cũng cười vui vẻ như một đứa trẻ con, Schlitzie chiếm được thiện cảm rất lớn từ những người xung quanh cũng như các khán giả. Sau khi đóng phim, Schlitzie lại đấu rong ruổi cùng gánh xiếc, biểu diễn trong những show dị nhân nổi tiếng. Năm 1936, một người huấn luyện tinh tinh tên George Surtees đã chính thức nhận làm người bảo hộ cho Schlitzie. Ông ta hết lòng săn sóc và thương yêu Schlitzie hệt như con trai ruột. Đến năm 1965, sau khi George Surtees mất, con gái ruột của ông đã tống ngay Schlitzie vào bệnh viện tâm thần ở Los Angeles.
Schlitzie đã phải sang trọng 3 năm cô đơn, đớn đau và khổ sở ở chốn bệnh viện lạnh lẽo, chịu mọi sự đối bất nhẫn. May mắn thay trong một lần người nuốt dao Bill Unks đến bệnh viện biểu diễn, ông ta đã nhận ra Schlitzie, sau đó hối lộ cho bệnh viện giúp ông đưa Schlitzie ra ngoài và nhận nuôi ông.
Schlitzie hạnh phúc khi được trở về gánh xiếc, trở về cuộc sống độc nhất mà ông thấy quen thuộc. Ông tiếp kiến biểu diễn cùng đoàn xiếc quốc tế Dobritch trước khi trở về Los Angeles nghỉ hưu, sống cùng người bảo hộ. Thời gian này, Schlitzie trở nên hình ảnh thân thuộc trên nhiều con đường của Hollywood, vừa trình diễn vừa bán đồ lưu niệm. Bên cạnh đó, Schlitzie vẫn thẳng băng ra sức viên cho bồ câu và vịt ăn, mua vui cho mọi người qua lại. Những năm cuối đời, Schlitzie chuyển đến viện dưỡng lão sinh sống, đến năm 1971 thì từ trần.
Hình ảnh kinh điển thi bang lai xe may a1 của Schlitzie Đầu Nhỏ là “mỏ vàng” mang lại lợi nhuận khổng lồ. Nhiều công ty đã lấy hình ảnh của Schlitzie để in áo thun, làm đồ lưu niệm, mặt nạ hóa trang… Họa sĩ truyện tranh Bill Griffith cũng cho ra đời tác phẩm nức danh Zippy Đầu Nhỏ, dựa trên nhân vật thật là Schlitzie. Suốt thế cục nổi danh của mình, Schlitzie chưa từng có một căn nhà, cũng chẳng có lấy một tẹo tài sản nào để lại. Cho đến sau khi chết, Schlitzie còn không có tiền để dựng bia mộ cho bản thân. Mãi cho đến năm 2007, một người mến mộ ông đã đứng ra quyên đủ tiền để làm cho ông một tấm bia có tên tuổi đàng hoàng.
(Nguồn: allthatsinteresting, hollywoodreporter)
Đăng nhận xét