Ông Lê Huy Khoa được xem là cánh tay nối dài đắc lực của HLV Park Hang Seo, khi truyền đạt rất đúng ý đồ của nhà cầm quân người Hàn Quốc cho các cầu thủ. ngoại giả, ngữ điệu của ông cũng rất sát với HLV Park Hang Seo. Dưới đây là những bí mật hậu đài và chia sẻ của trợ lý ngôn ngữ Lê Huy Khoa trên trang cá nhân vào tối 27/8.
Ông Lê Huy Khoa (trái).
" Sau trận đấu lịch sử đêm nay.
Tôi có nếp biên chép, vì tôi hiểu rằng đó sẽ là những dòng nhật ký quý của một hành trình chứng minh tiềm năng, nghị lực, sự phấn đấu của một dân tộc chứ không phải chỉ là thể thao không.
Như tôi đã nói ở sáng nay, bầu không khí đội rất tĩnh lặng, cái cảm giác tĩnh lặng y hệt hồi U23 ở Trung Quốc, cảm giác ấy mang cho tôi linh cảm rằng sẽ thắng nhưng rất vất vả.
Chúng tôi về khách sạn khoảng 11h15 phút đêm, cổ khích lệ đã đứng kín sảnh khách sạn, họ chia vui cùng cả đội, chẳng có cổ khích lệ nào trên thế giới lại sạch bằng họ, ở đâu có tuyển Việt Nam, có họ ở đó, dù xa hay gần, dù tuyết rơi hay nóng rát.
Trong mọi trận đấu, khoảnh khắc găng nhất chính là giây khắc đợi chờ xuất trận, ai cũng hội tụ, lặng yên đến sợ, bầu không khí kể cả trong phòng thay đồ cũng thế, ai cũng hồi hộp không dám nói câu nào cả.
ra đến sân, chúng tôi thấy rất đông khán giả, và đặc biệt là khán giả Việt Nam và Hàn Quốc tuồng như ngồi lẫn với nhau với câu khẩu hiệu như được viết lên ngay cây quốc kỳ Việt Nam với ngôi sao vàng ở giữa: Chúng ta hãy cùng bước đi và cùng đạt được giấc mơ của mình. Cổ động viên hai nước đã khéo đưa ra một thông điệp và quả vậy, cùng đá một sân và cả hai nước đều đạt ước muốn của mình. hôm nay cổ động viên sang rất đông, đồng phục màu đỏ có ngôi sao vàng phía trước kín cả một góc khán đài.
Về trận đấu, có thể nói chưa bao giờ mà đội lại kiệt lực như bữa nay, trung vệ cỡ như Duy Mạnh mà chuột rút toàn thân, người cứng đơ như cục gạch, nhìn mà cứ xót, Hậu thì nói cậu không bật nhảy được nữa, hãy đưa Xuân Mạnh vào đá giữa nhé, còn Hải thì tét máu đầu, Thanh thì đổ gục trên sân ngay sau trận đấu, Huy nôn khan...
Vào phòng thay đồ, ai cũng vui, Văn Quyết nói thật: Anh ạ, anh em mình thì vui rồi, nhưng vui nhất là làm cho người ngưỡng mộ hạnh phúc, chỉ cần làm cho họ hạnh phúc thì cái gì cũng phải làm. Giọng Quyết n với l cứ lẫn lộn, nghe mà mắc cười. Quyết xứng đáng là thủ lĩnh đúng nghĩa của đội chúng ta.
Lão tướng Anh Đức vẫn cứ nuối tiếc: Suýt nữa là được cởi áo ăn mừng rồi. Còn Văn Toàn thì nói: em phục sẵn rồi, chỉ chờ có thế là em vào thôi, cú vẩy bóng tỉa má ngoài của Toàn xem lại cũng... điệu nghệ như cái mái tóc bạc của cậu.
Về đến cầu thang máy, anh Lư Đình Tuấn có nói: Chiến thắng nó có công thức của có, có ê kíp của nó đấy. Còn lão hàng xóm đáng yêu HLV Đức Cảnh thì có nhẽ đêm nay về ngủ cũng sẽ nói sảng "tập hợp" cho mà xem, vì anh hét cả ngàn lần trong trận. có nhẽ đúng vậy, chưa thua bàn nào, thắng 5 trận liên tiếp, kỷ lục là ở đây chứ còn đâu nữa. Anh em chúng tôi từ Thường Châu, thân nhau, hiểu nhau như người thân, quí nhau như ruột rà.
Qua đây, cũng xin lần trước hết nói chân thành về cách làm việc của ê kíp người Hàn Quốc ở đội tuyển Quốc gia chúng ta, đây là một ekip tôi cho rằng hoàn thiện, đầy đủ, nghĩa vụ và cực kỳ nghiêm trang. Nhưng hiện thời chúng ta sẽ gặp Hàn Quốc. Thật khó xử cho ê kíp người Hàn ở đội tuyển chúng ta, bên tình bên nghĩa, bên nào nặng hơn đây. Họ lại bắt đầu nói về trận gặp Hàn Quốc và phải làm thế nào. Ê kíp người Việt ở đội tuyển cũng đã hội tụ được những con người giỏi nhất. Cách bày binh bố trận của trận gặp Bahrain, và cả trận ngày hôm nay có rất nhiều quan điểm đóng góp của các trợ lý người Việt. Họ cũng rất sáng ý, tinh mắt, tinh ý và giỏi không kém gì ai.
Ông Park và ban huấn luyện có thể nói rằng đã chuẩn bị cho trận đấu này rất kỹ. Nhưng đích thực nhiều khi vẫn thấy bí vì Syria đã rất hiểu chúng ta. Nhưng cái hay của BHL Việt Nam là thay người rất đúng thời điểm và thay đổi cách chơi rất nhanh chóng, đánh biên số 15 không hiệu quả thì chuyển phương án bổng khi thấy cầu thủ hậu vệ số 2 đội bạn mệt, mệnh lệnh cho Anh Đức là hãy cố gắng đứng sát vị trí số 2, yêu cầu các cầu thủ sẽ chuyền bổng cho anh Đức tranh chấp để lấy bóng 2 dứt điểm, quả đúng như mọi dự đoán.
Quang Hải trả lời phỏng vấn, cậu từ tốn: chúng em còn 2 trận phía trước nữa, vẫn phải chuẩn bị tập kết và tiết chế mọi thứ dù rất vui. Hải con luôn khéo và rất gương mẫu.
Vừa vào khỏi phòng thay đồ, anh phóng viên của một tờ báo lớn hỏi tôi: Anh, chúng ta vừa làm điều gì thế anh nhỉ? có nhẽ chính anh ấy và khoảng 20 phóng viên Việt Nam đang có mặt và hàng triệu, hàng trăm triệu cổ khích lệ bóng đá cũng ngạc nhiên vì điều chúng ta vừa làm được.
Thắng trận, cậu Yongsup đã khóc, thấy cậu mếu máo mà thương, cậu khóc vì xúc động.
Cảm ơn anh Tuấn Phó chủ tịch và Lãnh đạo đoàn thể thao luôn sát cánh và tương trợ tốt nhất cho cả đội.
Cảm ơn Thủ tướng đã hai lần điện thoại chúc mừng cả đội, nghe tâm tư của Thủ tướng thấy... ông còn sốt ruột và lo âu, thót tim hơn chúng tôi nữa.
Cảm ơn rất nhiều các Mạnh Thường Quân về những phần thưởng kịp thời và quí giá của họ.
Bóng đá chứng minh rằng; Chỉ cần đồng lòng, chỉ cần quyết tâm và vậy, thi bằng lái xe máy a1 người Việt chúng ta sẽ làm được cả thảy mọi điều.
Và các cầu thủ, họ mới đích thực là những người hùng đúng nghĩa.
Thương cậu Tuấn hậu cần cùng phòng luôn tăng tả, hàng ngũ thầy thuốc Tuấn Giáp đã đóng góp công lao rất lớn trong việc hồi phục sức khỏe cầu thủ, họ là những người dậy sớm nhất và đi ngủ muộn nhất.Họ xứng đáng là những người hùng lặng thầm.
Xin phép đi ngủ vì hiện thời đã là 1h30 phút, các cầu thủ đều đã ngon giấc, và cũng chỉ xin phép viết đến đây vì tương lai chúng tôi lại sẽ phải quên hết những niềm vui vừa có, lại phải chuẩn bị từ đầu, không được làm việc riêng nữa... để chuẩn bị trang nghiêm cho 2 trận đấu sắp tới, như lời ông Park dặn.
Vì niềm vui đích thực đang nằm ở phía trước.
Đêm nay, có lẽ tôi lại không ngủ được vì sung sướng, nhắm mắt nhắm mũi mà hình ảnh các cầu thủ ôm chầm lấy nhau lại cứ hiện ra ".
Đăng nhận xét