Clostridium difficile (C. difficile) là chủng gây ra 20-30% số trường hợp đi tả liên quan đến kháng sinh và là duyên do thường gặp nhất trong tiêu chảy do nhiễm khuẩn. Về mặt lý thuyết, bất kỳ kháng sinh nào cũng có thể gây ảnh hưởng lên hệ vi khuẩn đường ruột khiến C. difficile phát triển và sinh độc tố. Tuy nhiên, mức độ nguy cơ nhiễm khuẩn ruột do C. difficile của mỗi kháng sinh là khác nhau.
Một số phân tách đã được thực hành để đánh giá nguy cơ gây nhiễm khuẩn ruột do C. difficile của kháng sinh như phân tích gộp của Deshpande A (năm 2013), phân tích gộp của Brown KA (năm 2013), tổng quan hệ thống và phân tích gộp của Vardakas KZ (năm 2016). Kết quả phân tích cho thấy clindamycin là kháng sinh có nguy cơ gây nhiễm khuẩn ruột do C. difficile cao nhất (nguy cơ tăng gấp 17-20 lần so với không dùng kháng sinh). Các kháng sinh khác có nguy cơ cao gây nhiễm khuẩn ruột do C. difficile bao gồm fluoroquinolon, cephalosporin, aztreonam và carbapenem (nguy cơ tăng gấp 5 lần so với không sử dụng kháng sinh). Penicilin, macrolid và sulfonamid/trimethoprim là những kháng sinh có nguy cơ gây nhiễm khuẩn ruột do C. difficile ở chừng độ làng nhàng (nguy cơ tăng gấp 1,8-3,3 lần so với không dùng kháng sinh); trong đó, nguy cơ của penicilin cao hơn so với macrolid và sulfonamid/trimethoprim.
nên, cần đặc biệt thận trọng khi tuyển lựa kháng sinh trên những bệnh nhân có nguy cơ cao nhiễm khuẩn ruột do C. difficile bao gồm bệnh nhân cao tuổi, bộc trực dùng kháng sinh, nhập viện và có thời gian nằm viện kéo dài. Cần tránh dùng clindamycin trên những bệnh nhân này. Đối với bệnh nhân viêm phổi mắc phải tại cộng đồng, có thể dùng tetracyclin thay thế cho azithromycin hoặc một macrolid khác. Đối với những trường hợp nhiễm khuẩn nặng, cần sử dụng kháng sinh để điều trị thi bang lai xe may a1 bủa vây vi khuẩn Pseudomonas, có thể cân nhắc tuyển lựa kháng sinh nhóm penicilin thay thế cho cephalosporin hoặc carbapenem.
DS. Trần Thúy Ngần
( (Theo pharmacytimes.com, 4/2017) )
Đăng nhận xét